VÒNG PHỎNG VẤN CUỐI CÙNG

Ngày đăng: 9/08/2020 10:01:05 Chiều/ ý kiến phản hồi (1)

Huỳnh Lan kẹp tờ lịch vào cuốn sổ tay, mắt ráo hoảnh bước ra khỏi nhà hàng đi thẳng một mạch không hề ngoái lại, tự dặn mình chớ có bao giờ cạn nghĩ như ngày hôm nay! Cô bước vào nhà nhẹ như chiếc lá rơi. Thằng Hùng ngưng đọc báo, hỏi:

– Về sớm thế? Bộ… không hạp hả?

– Tớ quyết định “gặm hồ” với cậu!- Huỳnh Lan trả lời.

–  Kham nổi không đấy? – Hỏi rồi thằng Hùng bỏ tờ báo xuống, ánh mắt xoi mói, nghi ngờ khả năng của con người nhẹ như lá lúa đứng trước mặt.

 

***

Sáng tinh mơ. Huỳnh Lan ra khỏi giường, tròng chiếc quần Jean thụng đã bạc màu bỏ quên ở góc rương vừa được lôi ra, tròng tiếp chiếc áo sơ mi rộng thùng thình đã rách cột túm củ hành củ tỏi của thằng Hùng cho mượn. Soi mình trước gương. Đứa con gái phụ hồ nhìn cô nhoẻn miệng cười. Tóc búi hột xoài sau gáy. Hai tròng mắt ẩn, hiện hai con số 8 và 8 của tờ lịch. Cái sóng mũi cao thẳng như một gạch sổ phân cách giữa hai con số 8. Những con chữ phía sau tờ lịch Huỳnh Lan kẹp trong cuốn sổ tay tối qua cũng nhảy tót vào đó múa may dường như kích lệ. Huỳnh Lan coi đó là một cú huých nhẹ đủ cho cô giật mình.

Thật sự cô đã giật mình! Cô ngàn vạn lần cảm ơn cú huých đó!

Đứa con gái phụ hồ lại hóm hỉnh giơ tay lên rồi giật chỏ mạnh xuống cho thấy sự quyết tâm làm phụ hồ.

***

Năm tháng dần trôi. Đồng tiền phụ hồ đã xây thành đắp lũy cho ước mơ giờ đã thành hiện thực. Huỳnh Lan tự tin cầm văn bằng tốt nghiệp đại học hạng ưu mà lòng rạo rực vô biên, thẳng tiến đến một công ty lớn có tên tuổi trong thành phố được mệnh danh là “Hòn ngọc viễn Đông” này.

Năm lần bảy lượt so kè so đũa, sàng, lọc của công ty, giờ còn cô và hai đối thủ. Hôm nay đích thân vị Tổng giám đốc trực tiếp phỏng vấn ba người, loại hai chọn một trợ lý đắc lực cho mình. Với chiếc ghế thơm thảo như thế ai mà không muốn đặt mông vào trong thời buổi “ghế ít đít nhiều” này. Đã đến vòng đây rồi thì kiến thức hẳn ai cũng như ai, mọi sự so sánh đều trở nên khập khiễng. Vì vậy, ngoài kiến thức được tiếp thu trong trường đại học ra, ai cũng mong muốn mình may mắn nhận được một chút cảm tình trong mắt vị Tổng giám đốc khi diện kiến. Huỳnh Làn là một trong số đó. Hơn ai hết, nàng khát khao nhận được sự cảm tình ấy để có điều kiện đẩy lui căn bệnh hiểm nghèo của người cha mà cô hết mực thương yêu. Cũng vì con bệnh tai ác của cha khiến cô có lần nông nỗi nghĩ suy. Nếu ngày 8/8 năm ấy không có “cú huých” đủ đội vào tim vào óc cô thì… Nghĩ đến đó Huỳnh Lan rùng mình khiếp sợ.

 

***

tim viec lam, tim viec lam them, tim viec nhanh va hieu qua

Vị tổng giám đốc xuất hiện, ngồi bên kia chiếc bàn ô-van lớn cùng những người trong ban lãnh đạo công ty, đối diện với ba ứng viên. Bỗng Huỳnh Lan sững sốt, không tin vào mắt mình. Cô chớp chớp đôi my cong mượt như cố lau đi lớp bụi mờ nơi con ngươi để nhìn cho rõ hơn. Trời ơi! Quả là “Trái đất xoay tròn!”. Cô thầm trách cuộc đời sao mãi trêu chọc mình. Sự khát khao cháy bỏng được lọt vào mắt xanh vị Tổng giám đốc trong cô cách đây mấy phút giờ bỗng chốc tiêu tan! Đầu óc cô choáng váng lảo đảo như người say rượu, khiến thu hút mọi ánh nhìn lo ngại của những người xung quanh. Cô thấy mình như lọt thỏm vào nơi không đáy.

“Cơ quan nào nhận khi biết cô từ đây đi ra?”

Câu nói năm nào lại réo rắt trong đầu, làm Huỳnh Lan nghĩ “mình rớt chắc rồi!”.  Sự khẳng định ấy khiến cô đứng lên, rời chỗ. Đau đớn chấp nhận sự thua cuộc.

Tức thì vị Tổng giấm đốc đứng lên,  đưa ngón trỏ về hướng cô, sắc thái điềm tỉnh:

– Tôi chọn cô kia! Cô Lê Huỳnh Lan! – Nói xong, bà trịnh trọng tuyên bố cuộc phỏng vấn kết thúc.

Huỳnh Lan hết sức ngạc nhiên, không dám tin vào tai mình, cô hít một hơi thở sâu để lấy bình tỉnh hỏi lại trước khí vị Tổng giám đốc rời khỏi phòng:

– Thưa Tổng giám đốc! Chắc bà chưa nhận ra tôi?

– Tôi có nhận ra!

Huỳnh Lan tính nói gì đó, nhưng vị Tổng giám đốc bảo:

– Tôi chân thành chúc mừng cô! Tôi quyết định tuyển cô là vì năng lực và bản lĩnh của cô. Tôi phục cái bản lĩnh đó. Và… kèm theo một sự cảm thông! Bởi tôi hiểu cái bằng tốt nghiệp hạng ưu của cô không thể có được bằng đồng tiền trong môi trường của ngày ấy!

***

Ngày ấy…

Cái ngày mà chồng của vị Tổng giám đốc và thuộc cấp đãi đằng nhau trong một nhà hàng. Khi ông ấy cảm thấy hơi chếnh choáng chứ không còn cái dáng đường vệ như lúc mới bước vào. “Ước gì về nhà để được lăn ra ngủ một giấc no tròn” Nghĩ thế, ông ta thiểu não chống hai tay lên trán, cố giữ cho đầu không gục xuống, nhưng rồi nó vẫn cứ gục xuống. Phần trán ông ta tựa vào thành bàn ăn, từ đó mắt ông ta bị thôi miên bởi cái váy ngắn củn cỡn đến nỗi không thể ngắn hơn được nữa. Bên trong cái váy ngắn ấy không có lấy một mụn vải. Cái hông săn chắc và cơ đùi cô gái cứ uốn éo co giật rồi giồng lên một cách thảm hại. Cho thấy cô ta đang khổ sở chịu đựng thói mơn trớn tinh nghịch của đôi bàn tay thô kệch và như đang bị bỏng lên vì nôn nóng của những người đàng ông cùng bàn nhậu với ông. Ánh mắt ông ta từ từ bò dần, bò dần vào nơi không một mụn vải ở  giữa cặp dùi thon thả nõn nà của cô gái. Ánh mắt ấy vấp phải những vết bầm. Vết bầm này chồng lên vết bầm khác. Có vết còn màu đỏ tươi. Có vết xanh lè màu ve chai. Có vết đã ngã sang vàng nhạt. Những mảng màu ấy cho ông ta biết không phải chỉ một đôi tay kia biết tinh nghịch! Bổng ông ta chạnh lòng, nghĩ “Chúng nó còn non choẹt như tuổi con gái mình”. Động lòng trắc ẩn, ông ta đảo mắt một lượt, thấy cặp nào cũng hành động rập khuôn. Ông hiểu “tăng ba” sắp bắt đầu. Thấy tởm lợm, muốn đứng lên ra về, nhưng ông ta không làm vậy. Nếu làm được thì ông ta làm rồi! Đã gọi là đãi đằng nhau ngày xuân mà. Không cùng hội cùng thuyền thì anh em sẽ ngại, sẽ xa lánh. Làm lãnh đạo là phải biết hòa đồng với cấp dưới, thân thiện với cán bộ quanh mình. Có vậy mới lấy lòng họ được, mới lãnh đạo họ được. “Cái ghế” của ông có vững hay không cũng nhờ vào sự thương cảm tín nhiệm của họ. Bỗng ông ta rùng mình nghĩ đến những bàn tay đang mơn trớn kia, rồi đây sẽ dơ lên biểu quyết, quyết định địa vị của mình trong ngày đại hội. Ông thầm giẫy nẩy: Không! Ta hòa đồng chứ không hòa tan! Ta là ta, không phải là họ! Nghĩ thế, ông quyết tâm rút ra khỏi đám bùi nhùi này mà những mong không làm mất đi một lá phiếu tín nhiệm nào.

***

Vợ ông ta tất tả tới nơi, năn nỉ mỏi miệng nhưng bảo vệ nhà hàng vẫn không cho vào phòng “đặc biệt”. Bà phải mở điện thoại đưa ra mẩu tin nhắn cách đây mấy phút họ mới cho vào. Cánh cửa được nhẹ nhàng mở ra. Vợ ông ta tím ruột nở một nụ cười xã giao thật tươi. Tức thì các cô gái bị “thượng đế” đẩy ra một cách luống cuống. Trước đó mấy phút, các “thượng đế” hào hứng tự tin là vậy, bây giờ thì mặt mày dáo dác hiện rõ sự lo sợ dưới lớp da bì bì no rượu. Riêng ông ta thì mừng thầm vì được “cứu bồ”.

– Chào các anh! Được biết các anh “nhậu” ở đây tôi vào cùng cho vui chứ không có gì đâu ạ. Các anh, các cô cứ tự nhiên.

Nói xong vợ ông ta bước tới bên chồng, lướt mắt tìm ghế ngồi. Cô gái nãy giờ đứng rụt rè sau lưng ông ta vội chạy đi lấy ghế đem tới. Vợ ông ta nói cảm ơn rồi ngồi xuống ghế. Lời nói, cử chỉ hòa nhã của vợ ông ta vẫn không làm cho ba hồn chín vía của mấy “thượng đế” kia quay về nhập xác. Ánh mắt họ vẫn láo liên hướng ra cửa như sắp có chuyện chẳng lành. Hiểu được tâm trạng đó, ông ta nói cho hồn họ vững tâm quay về:

– Vợ tôi đã nói rồi, không có gì đâu, các ông cứ yên tâm đi!

Để chứng mình là người có uy ngoài xã hội và trong gia đình, ông ta cho mọi người kiểm chứng bằng cách ông nắm tay cô gái được giao nhiệm vụ làm vui lòng mình, nhưng từ đầu đến giờ cô chưa phải làm gì và luôn giữ khoảng cách với khách, ông ta kéo cô đến bên cạnh rồi chìa cái má bóng mỡ bảo cô ta lau trước mặt vợ. Cô gái ngại ngùng hết nhìn ông đến nhìn vợ ông bối rối không biết làm sao. Thấy vậy vợ ông ta nói:

– Khách hàng yêu cầu thì cô cứ làm. Đó là công việc của cô mà!

Trái tim cô gái nhói lên trong lòng ngực, cô nở một nụ cười méo xệch rồi lý nhí:

– Xin chị đừng hiểu lầm em! Em là… sinh viên trường… đi làm thêm.

– Tôi chẳng hiểu lầm hiểu lạc gì cả! Vợ ông nói nhỏ, đủ cho cô gái nghe –  Cô hãy nhìn lại mình một cách nghiêm túc xem, cô sẽ thấy đó là một sự thật hết sức trần trụi mà cô, và có lẽ cả các bạn của cô nữa đều không muốn thừa nhận.  Nó trần trụi đến mức khi cô bước chân vào làm ở chốn này thì tự khắc người ta hiểu cô là ai! Và như vậy, thiết nghĩ cô không nên cho phép mình xưng danh là sinh viên trường này trường nọ. Nhân danh cựu sinh viên của trường, tôi có thể…

Vợ ông ta có tài kìm chế đúng lúc, nên bỏ lửng câu ở đây. Song tiếp tục với một câu nói khác:

– Cô nói xem, trường đại học nào đào tạo cô làm cái công việc này? Cô nghĩ sao, nếu như tôi báo cho thầy cô của cô, rằng cô đang “thực hành” những điều không có trong giáo án ở nơi đây? Và cô có nghĩ, cho dù cô hoàn thành chương trình đại học đi chăng nữa, khi ra xin việc liệu cơ quan nào dám nhận khi biết cô từ đây đi ra?

Cô gái choáng váng. Câu nói như chích đúng vào huyệt đạo. Bất giác cô sực tỉnh. Rồi như chết điếng cả thân người, cô nhìn quanh nhìn quất, ánh mắt như muốn xoi lỗ để chui xuống đất. Nhưng rồi cảm thấy như đất cũng không dung, trời cũng không tha điều mà người phụ nữ kia đã thẳng thắn. Cô tự vấn, tại sao mình phải tự lừa dối chính mình? Liệu có giữ mình mãi trước những con bò già khuyết răng chỉ thích gặm cỏ non kia không? Chị ấy đã nói thật! Dù sự thật khiến tim cô nhói đau. Cô cảm thấy xấu hổ vô cùng! Không biết giấu mình vào đâu, đành cúi đầu hai tay ôm mặt, vai run lên. Mặc dù cô đã cố nén nhưng tiếng nấc vẫn vở òa như hồi chuông báo tử. Cô nói trong nước mắt:

– Chị nói đúng! Thật xấu hổ cho em quá! Chắc chẳng sống nổi với sự ê chề này!

Tiếng thút thít vở òa không thôi. Vợ ông ta hơi chạnh lòng, gợn lên một chút thương cảm, nói:

– Tôi mừng là em vẫn còn biết khóc! Muốn khóc thì vào trong mà khóc. Khóc cho đã đi! Chừng ấy tôi chắc là em sẽ có cách.

Vợ ông ta dứt lời. Cô gái chạy thẳng vào trong. Vợ ông ta nhìn theo, thở một hơi dài với tay gở tờ lịch treo hờ hững trên tường lật phía sau viết: “Tôi gửi em một trăm ngàn ăn sáng và kèm theo một sự cảm thông, không phải lời xin lỗi”.

oOo

Huỳnh Lan sực tỉnh khi cánh tay ấm áp của vị nữ Tổng giám đốc choàng qua vai, trong lúc bà cũng vừa về với thực tại./.

Hải Hà

Hình minh họa , nguồn Net

 

 

 

 

1+

Có 1 bình luận về VÒNG PHỎNG VẤN CUỐI CÙNG

  1. Hoành Châu nói:

    Bài viết thật sống động , tác giả vừa có kinh nghiệm thực tế vừa có trình độ lý luận , bình , nhận xét tâm lý nhân vật ,,Chúc mừng tác giả  Hải Hà nhé
    Hoành Châu ~Châu Lãng Uyển (Gia đình C  )

    2+

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác