Chuyên mục: Chợ thơ

Vớt Trăng của Huỳnh Hương (sô 026)

Nỗi niềm ” Tình thương mến thương ” – Anh chủ chợ  thấy Hải Đuòng Gánh Trăng vất vả bèn đưa gấp Hồng Oanh người Hái Trăng cho có bạn thành đôi (song nữ), vẫn chưa đủ, kéo thêm Huỳnh Hương … Tiếp tục đọc

Phải chi của Huỳnh Hương (số 025)

Cuộc đời thường đặt câu hỏi phải chi? Nếu biết trước có lẽ chẳng còn gì để nói,tình yêu vẫn là chuyện muôn thuở ,ai đâu biết được ” Ngày sau sẽ ra sao ” dẫu là một chuyện tinh…” … Tiếp tục đọc

Tình xa cách của Giáng Thu Xưa (số 024)

Câu tục ngữ ” Xa mặt cách lòng ” có ứng vào bài thơ không, nhưng qua lời than thở thì nỗi niềm của tác giả đã hiện rõ, chính người đi là người nhận ra : ” Mặn nồng … Tiếp tục đọc

Lỗi Nhịp của Hải Đường (số 023)

Ánh bình minh và bóng hoàng hôn khoảnh khắc của đối lập – Cả hai đều ” cõng “.sợi tơ vàng…Với thủ thuật ẩn dụ để nói lên niềm vui nỗi buồn…cùng một sợi nắng lúc tươi mới lúc ảm … Tiếp tục đọc

Hái Trăng của Hồng Oanh (số 022)

    Sau khi Hải Đường viết bài Gánh Trăng, Hồng Oanh liền cảm tác bài Hái Trăng. Ý hái trăng là để mượn cảnh nói lên nổi niềm của mình. Từ trước đến nay trang nhà có tranh thơ … Tiếp tục đọc

Con đò năm xưa của Hồng Oanh (số 021)

  Đò em ở tận Vĩnh Long / Ngày ngày đưa khách qua sông rồi dìa…Hai câu thơ rất dễ thương -chữ “dìa” đặt ở đây tình cảm quá, cấu trúc và âm điệu thơ trở nên thân mật, thêm … Tiếp tục đọc

Gánh trăng của Hải Đường (số 020)

  Hải Đường theo gương…Lý Bạch mò trăng lúc say khướt, nhưng HĐ có khác mò trăng lúc tỉnh táo không phải cho mình mà để tặng cho người đẹp – người trong mộng, nên ” Rải tung nỗi nhớ … Tiếp tục đọc

Cũng Đành của Huỳnh Hương (số 019)

  Em nhờ Anh LM và Năng check lại dùm em xem có thấy hình không chứ máy bên em thấy hình được 0

Thơ con cóc của Hư Ảo

Hư Ảo tui nói ra không biết anh chị em có tin hay không ? Chứ trải qua 51 cái xuân xanh rồi chưa bao giờ HA tui có thể cầm bút viết 1 bài văn thơ thậm chí không … Tiếp tục đọc

Tình thơ kỷ niệm của Giáng Thu Xưa (số 018)

Tôi vẫn nhớ một chiều thu lắng đọng / Ánh mắt người vương dấu, nét yêu thương…Đó là tiếng lòng…hoài niệm một thời yêu không thể quên của Giáng Thu Xưa . Trong chúng ta thiết nghĩ điều đó chắc … Tiếp tục đọc