Chuyên mục: Chợ thơ

Người lái đò của My Nguyễn

Nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam, kính tặng quý thầy cô và quý đồng nghiệp thân thương…     NGƯỜI LÁI ĐÒ Rồi cứ thế…từng con thuyền xa bến Người lái đò đưa rước khách sang sông Để lại em … Tiếp tục đọc

Yêu mãi mùa Thu của Hoài Thương

Mùa thu với ánh nắng rực rỡ, với những hàng cây mà lá đã đổi sang màu hồng, màu vàng, màu đỏ. Đây là những ngày tuyệt đẹp, được gọi là những ngày vàng của mùa thu. Thi nhân, mặc … Tiếp tục đọc

Bên triền dốc Đông của Lưu Phương

Nửa đêm về sáng, nhìn ánh đèn đường hắt vào cây olive bên của sổ phòng, cành olive quăng quật trong cơn gió lớn. Bây giờ ở  Úc đang là cuối mùa xuân mà trời bỗng dưng trở lạnh. Tác … Tiếp tục đọc

Phôi phai của Lý Hương

Dù đã lạc nhau nhưng hình ảnh và tình yêu dành cho em vẫn còn mãi trong ta, để rồi những khi buồn phiền, tuyệt vọng, tên của em, hình bóng em là niềm an ủi khôn nguôi. Hối tiếc … Tiếp tục đọc

GÕ CỬA MÙA ĐÔNG của Vương Hoài Uyên

Gõ Cửa Mùa Đông, là một bài thơ được viết qua thể loại 8 chân, ngắt đoạn và biến cách tuỳ tình huống tâm lý- một cách nhuần nhuyễn, đắc địa. / trái tim mách/ những điều ta muốn giấu/ … Tiếp tục đọc

Nắng thu trưa của Anh Tú

Lâu rồi tôi mới được đọc một bài thơ của anh Anh Tú. Nhưng lại là một bài thơ có nhịp lạ làm tôi ngỡ ngàng. Tám câu 7 chữ, sắp thành 2 khổ. Mỗi khổ đều đều 3/4, 3/4, … Tiếp tục đọc

Trời lạnh đêm tàn của Thiên Chương

“Trời lạnh đêm tàn” là một bài thơ dài chất đầy nỗi niềm. Như tự vấn, tâm sự.. Và như thách thức lòng kiên nhẫn của người đọc! Thơ vốn chắc lọc và mang tính khơi gợi. Thiên Chương với … Tiếp tục đọc

Tình lỡ chia phôi của Phan Lương

Cảm xúc từ hai câu lục bát của bạn thơ Vo Linh, Phan Lương viết nên bài thơ “Tình lỡ chia phôi” thật mượt mà sâu lắng, một mối  tình sầu dù đã cách xa ngàn trùng, vẫn còn vấn … Tiếp tục đọc

Rao bán nổi buồn của Vương Hoài Uyên

Có nhà thơ rao bán gió lang thang, bán vừng mây mỏng , thi sĩ Hàn Mặc Tử bán trăng , và …bây giờ tới lượt Vương cô nương Rao bán nỗi buồn ! Sao đã nói rằng ” Nỗi … Tiếp tục đọc

Gửi cánh chim trời của Vương Hoài Uyên

Nhìn lá vàng mênh mông đến cháy đỏ ở một chiều thu phương xa mà chạnh nhớ rừng phong trong Kiều – Nguyễn Du như duyên phận, lại nghe có chút gì vương vấn hồn mình. Người ta vừa yêu … Tiếp tục đọc