TRỞ LẠI SÀI GÒN CỦA LÊ PHƯƠNG NGUYÊN

Ngày đăng: 11/07/2019 09:41:47 Chiều/ ý kiến phản hồi (0)

Lê Phương Nguyên là bút hiệu khác của nhà thơ Lộc Xuân, một tác giả quen thuộc của trang nhà. Anh hiện nay sống trên điền trang ở Xuân Lộc (Đồng Nai) và vừa thoát qua cơn bạo bịnh. Bài thơ Trở lại Sài Gòn được anh sáng tác năm 2003, được đăng ở trang văn học nước ngoài (LM)

 

TRỞ LẠI SÀI GÒN

Đốt bao nhiêu thuốc lòng vẫn vắng,
Có hẹn hò đâu cứ đợi chờ?
Chốn cũ chiều nay vàng úa nắng,
Một mình uống cạn cả hư vô…

Đường phố thân quen đến cảm hoài,
Lòng buồn như vạt nắng tàn phai,
Chiều trôi không hết bao thương nhớ,
Bất giác tuôn theo tiếng thở dài…

Sài Gòn dưới tán lá me bay,
Lẩn khuất đâu đây những dấu giày,
Của một chiều mưa trong ký ức
Đường về tay ấm giữa lòng tay…

Xa cách Sài Gòn mấy dặm thôi,
Hai mươi năm lẻ chẳng chung trời,
Hai mươi năm lẻ và Em nữa,
Một khối biệt tình, một biển khơi…

Lớp lớp bạn bè ly tán mất,
Chợt thèm dăm chén ….có ai đâu?
Thanh xuân gửi hết cho trời biếc,
Mái tóc hoa lau đã nát nhàu…

Lần lữa tìm về bao chốn cũ,
Công đường đỏ rực bóng cờ sao…
Láo liêng ánh mắt thằng du thủ,
Đi mãi…chờ nghe một tiếng chào!

Sài Gòn ngày ấy của ta sao?
Vẫn một trời xanh có khác nào;
Lòng nhói nỗi đau người mất của,
Thương chàng Từ Thức,…ngỡ chiêm bao!

Có thể ngày mai chiều sẽ mưa
Phân vân không biết ở hay về?
Ở – tìm lại chút hương hoài niệm,
Kẻo để thời gian phủ bụi mờ…

Lê Phương Nguyên

 

2+

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác