Bản tình ca của Trương Thị Thanh Tâm 

Được yêu, được nhớ nhung là một điều hạnh phúc cho những người yêu nhau. Nhưng có những nỗi nhớ nhung không phải là hạnh phúc mà chỉ là những niềm đau, những những kỷ niệm… Khi người yêu không còn bên ta nữa. Hãy đến với bài thơ “Bản tình ca” của tác giả Trương Thị Thanh Tâm, để thấu hiểu hết niềm đau đó (KD)

BẢN TÌNH CA

Tôi ngồi một mình đan từng nỗi nhớ
Ngày dài hơn đêm cũng chẳng khác gì
Từng nhánh đợi, đêm còn hoài mộng mị
Lỡ duyên rồi, điệp khúc mỗi cung thương
Hoàng hôn xuống, sao trăng còn lởn vởn
Bản tình ca gói ghém những đau thương
Gío gọi mây, trời buồn buông tiếng nhạc
Réo rắt ru hồn nặng hạt mưa tuôn
Có nghĩa gì đâu…nụ hôn bất chợt
Một tình cờ, có gói trọn tim yêu
Người đi đâu? Bóng chiều còn giăng mắc
Phím đàn chùng, tình còn được bao nhiêu!
Mai nầy đây,khi tình xa dịu vợi
Kỷ niệm có còn…gắn chiếc môi hôn
Tay nắm tay đâu chắc gì nắm chặt
Tình xa rồi, nước mắt đã mờ hoen

Trương Thị Thanh Tâm
Mytho

Bài này đã được đăng trong Vườn thơ và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài cùng chủ đề gần đây
Các bài viết mới khác