Biển đêm của Trương Thị Thanh Tâm 

Sau Trống Vắng:”…đêm thương nhớ là đêm cùng nguyệt tận..”, Trương Thị Thanh Tâm giới thiệu tiếp cho chúng ta một bài thơ về đêm. Nhưng lại là đêm của biển trong tình da diết gởi cho trăng. Than ôi, trăng lại quá hững hờ! Hoa rơi hữu ý mà nước chảy vô tình. Chỉ 4 chữ: “biển thức một mình”, đã nghe tràn trăn trở! (Q.Đ)

 

 

Biển Đêm          

Đêm nay biển thức một mình

Âm vang tiếng sóng vỗ ghềnh cheo leo

Trăm năm cùng ánh trăng treo

Nước non ngàn dặm buồn hiu hắt buồn

 

Trăng vô tình biển cô đơn

Sao trăng nở để biển hờn vu vơ ?

Lời thương nhớ kết thành thơ

Vi vu dương liễu bên bờ thở than

 

Biển trãi lòng, cớ sao trăng…

Lặng yên không nói mơ màng mắt nai

Nép mình sau bức màn mây

Biển đêm thao thức buồn dài với mưa

 

Vẫn là trăng của ngày xưa

Vẫn là biển sóng đẩy đưa xô bờ

Đêm đêm nhìn áng mây mờ

Có ai biết biển thẩn thờ vì trăng…

              Trương Thị Thanh Tâm 

                              Mytho 

Bài này đã được đăng trong Chợ thơ và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài cùng chủ đề gần đây
Các bài viết mới khác