Bâng khuâng của Lương Bút

Lương Bút là nhà thơ của đất La Gi, dáng người nhỏ nhưng lời thơ mạnh mẽ. Đọc  bài thơ Bâng Khuâng của anh, ta cứ ngỡ như lời người tráng sĩ đang vó ngựa độc hành. Tuy nhiên, hể đâu có anh hùng là ở đó có dáng giai nhân; bài thơ này cũng không ngoại lệ (LM)

Bâng khuâng !

Ta lơ ngơ giữa bốn trời đơn độc

Mòn chuôi gươm vó ngựa bụi độc hành

Lối lữ thứ xây gác vàng nông nổi

Lăn lên mùa ngọng nghịu vắng hoàng anh

Và thương lắm mấy mùa trăng ly biệt

Vẫn nâng niu tia nắng góc trang đài

Người xa hỡi ! bên kia trời dâu bể

Giữa vô thường khói sóng lạc loài phai

Đong lận đận nghe cõi tình mệt mỏi

Ta đi hoài di trú suối hồn hoang

Tay vừa chạm nắng hoàng hôn khô khản

Chốn quan hà dấu ngựa vỗ chiều loang

Thả vào nắng chút muộn màng năm tháng

Bốn mùa say, rượu đắng tiễn giai nhân

Bước trầm lãng trắng miền sương ran rát

Giam tim mình những giọt nhớ băn khoăn

Phía chân sóng, gió giỡn đùa khuất dặm

Giấu trang thơ mặc niệm bóng hoa xuân

Aó phong lưu cũng thăng trầm duyên phận

Chợt thoáng buồn còm cõi lá bâng khuâng

Lương Bút

Bài này đã được đăng trong Vườn thơ 2 và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài cùng chủ đề gần đây
Các bài viết mới khác