Nửa của Đình Xuân

“Người đi một nửa hồn tôi mất/ Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ!” Kể từ khi Hàn Mặc Tử “hạ” hai câu thơ đó vào thi đàn, thiên hạ thấy ra rằng đôi khi muốn nói tới, muốn diễn tả một nguyên toàn nào đó người ta lại nói một nửa thôi. Nhưng mà ở đời làm sao có chuyện một nửa được? Bạn nào có thể chỉ cho tôi thấy “ nửa hồn thương đau”, nó đau thương như thế nào không? Thành ra nói một nửa có nghĩa còn hơn cả toàn phần!

Đình Xuân hôm nay cũng vậy. Một bài 12 câu lục bát của anh nói về một nửa. Mà than ôi, nghe ra nó não nùng, tê tái còn hơn toàn vẹn!  Mời các bạn đọc thơ Đình Xuân. (QĐ) 

 

NỬA

Nửa chiều mưa phố buồn tênh

Ai chia một nửa mông mênh tình này

Cho xin nửa chén rượu cay

Uống vô để nửa mặt mày u mê

 

Nửa đêm mưa phố lê thê

Canh dài mới biết câu thề nửa môi

Điện đường hắt nửa bóng người

Nhìn qua nhìn lại nửa đời lũng sâu

 

Uống cho cạn nửa đêm thâu

Mềm say dễ kiếm nửa nhau lạc loài

Nửa vòng tay nhuốm hao gầy

Nửa vòng còn lại… trao ai bây giờ…!?!

Đình Xuân

 

 

Bài này đã được đăng trong Vườn thơ và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 3 phản hồi tại Nửa của Đình Xuân

  1. NHA nói:

    Bài thơ hay lắm.

  2. Hoành Châu nói:

    Bài thơ ” Nửa  ” này còn độc hơn ” trọn vẹn ” ,,Cảm ơn tác giả Đình Xuân nhé
    Lãng Uyển Châu  (Gia đình C  )

  3. My Nguyễn nói:

    Tất cả chỉ là “Nửa” thôi mà sao thật nồng nàn, tha thiết; ẩn chứa nỗi khắc khoải, u hoài…

    Cảm ơn tác giả về một bài thơ hay.

     

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài cùng chủ đề gần đây
Các bài viết mới khác