Rẽ lối của Huỳnh Ngọc Châu

Trước khi đi về Mỹ, Huỳnh Ngọc Châu có gởi lại cho Trang nhà một cuốn sổ tay, trong đó có thơ và những câu chuyện của anh. Bài thơ “ rẽ lối” được trích trong tập sổ tay này, xin giới thiệu cùng bạn đọc. PR

Rẽ lối

Nàng lề trái, còn tôi lề phải

Học chung lớp, tôi nàng khác dãy

Cùng đi, về, cứ mãi khác bên

Lén nhìn nhau, chẳng dám gọi tên

***

Nghĩ về ai… Không nghe thầy giảng

Tự trách mình xao lãng lo ra

Mình nghỉ người, người chẳng nghỉ ta

 Muốn bộc bạch, sao mà nhút nhát.

***

Có một lần thầy kêu lên bảng

Thầy là “quan tòa” bài là ‘bản án’

Nàng là ‘trạng sư’ tôi kẻ ‘Nghi can ‘

Bài hôm ấy, hoàn toàn không thuộc

***

Phượng buồn rơi, ve chuốc tiếng sầu

Không thấy người ngày đầu niên học

Nàng biết không, tôi buồn muốn khóc

Dù đấy là tình cô lẻ… đơn phương

***

Nghe tin người sau nầy dạy học

Rồi một lần, tôi đọc thư nàng

Cuộc đời, sao lắm nỗi trái ngang

Mình cưới vợ, để nàng hờn dỗi

***

Người không thay, mà tôi lại đổi

Tự trách mình nhận lỗi bản thân

Đời con gái một lần dang dở

Thôi ! Đừng gặp người ơi  bỡ ngỡ.

Huỳnh Ngọc Châu

Bài này đã được đăng trong Bạn đang làm gì và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 17 phản hồi tại Rẽ lối của Huỳnh Ngọc Châu

  1. Nguyễn Thị Hạnh nói:

    Ai biểu để ý mà hỏng nói, giờ ra cớ sự như vầy, mà nhờ vậy mới có bài thơ hén bạn Ngọc Châu!

  2. Hoành Châu nói:

    Tình học trò là thế,,, ai con gái,,lỡ thích bạn trai   làm sao dám hé môi ,  cũng như  con trai chết nhát ,, làm sao dám  nói với người  đẹp  điều khó nói ,,,mới lỡ  làng  duyên phận  như vậy  ?  Huhu
    Hoành Châu ~ Châu Lãng Uyển ( Gia đình C  )

  3. !Dịep Bich Ngoc nói:

    Tình yêu tuổi học trò thật dễ thương, vụng dại…. Thôi thì tình vẫn đẹp khi còn dang dở he anh Châu. Chúc anh luôn vui, khỏe ..Rất mong được đọc nhiều bài thơ hay nữa của anh nhé.

  4. Huỳnh Ngọc Châu nói:

    Ngọc Châu cảm ơn bạn Nguyễn thị Hạnh đã theo dõi Trang , thông cảm bài thơ thời áo trắng

  5. Huỳnh Ngọc Châu nói:

    Cảm ơn nhà thơ Lãng Uyển Châu đã ghé lại đọc thơ  tuổi học trò .Ngọc Châu chúc  Lãng Uyển  dồi dào   sức khỏe để có thêm những bài thơ hay  nhé .

  6. Huỳnh Ngọc Châu nói:

    Diệp Bích Ngọc thân mến ,
    Đúng là tình yêu thuở học trò thật đệp, chẳng ra làm sao hết nhưng Ngọc Châu có khi nhớ hoài .Cảm ơn Ngọc Diệp nhé

  7. Phan Lương nói:

    Đọc bài Rẽ Lối của anh Huỳnh Ngọc Châu cảm thấy thương cô gái trong hoàn cảnh ” Tình trong như đã , mặt ngoài còn e ” và trách ông anh của mình sao ko mạnh dạn thố lộ cùng nàng? Để rồi “rẽ lối” làm nàng lỡ duyên!

  8. Lyhuong nói:

    Lý Hương chào Ngọc Châu , bài thơ cho thời ngây thơ trong sáng thật dễ thương dù là một kỷ niệm buồn …”Bài hôm ấy , hoàn toàn không thuộc…”

  9. Huỳnh Ngọc Châu nói:

    Phan Lương mến, cũng tại ngày xưa nhát quá ,,,không như bây giờ ,  thế  mới  có kỷ niệm đẹp   vậy  . Cảm ơn Phan Lương

  10. Huỳnh Ngọc Châu nói:

    Chào bạn Lý Hương ,
    Kỷ niệm vui hoặc buồn đều là kỷ niệm đẹp đáng nhớ .Rất vui được bạn đến trang thơ. Chúc vui nghe bạn

  11. HOA ĐĂNG nói:

    Anh Huỳnh Ngọc Châu, chừng được gặp anh, tui mới thấy bài thơ nầy thật đúng với anh, những năm 60…70 của thế kỉ  trước tuổi học trò của chúng mình đúng là thiệt thà ngây thơ cụ, mà đến bây giờ gặp anh thì tui biết chắc là thế rồi nên mới có bài thơ Rẽ Lối nầy đây. Cứ như thế tuổi học trò của thế hệ chúng ta thật đầy ắp kỉ niệm vui buồn, đến tuổi xế chiều mới trải lòng mình qua thơ. Đọc thơ nghe thương quá cho những người hơi nhiều tuổi như chúng ta….Thương chi một chút nhớ hoài ngàn năm.

  12. My Nguyen nói:

    Đọc bài thơ của anh Huỳnh Ngọc Châu, MN chợt nghĩ, đời học trò có bao lần rẽ lối hay bao lần nhìn người rẽ lối sang sông? Nhưng dù thế nào thì đó cũng là những kỷ niệm đẹp khó quên, phải không anh? Chúc anh luôn vui khỏe…

  13. Nguyen Thanh Công nói:

    Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy.. Nhớ hoài phải không Ngọc Châu!. Bạn còn nhớ Nguyễn Thành Công đệ tứ 6,bạn cùng lớp không ?.Chúc vui khỏe

  14. Huỳnh Ngọc Châu nói:

    Cảm ơn chị Hoa đăng đã đọc thơ

  15. Huỳnh Ngọc Châu nói:

    Đúng là kỷ niệm đẹp khó quên .Cảm ơn My Nguyên nhé

  16. Huỳnh Ngọc Châu nói:

    Chào Nguyễn Thành Công , Cảm ơn bạn đã nhắc nhớ

  17. VÕ THI LÀI nói:

    Bài thơ thật dễ thương như chuyện tình đơn phương của anh Ngọc Châu, cái thuở học trò khó quên  .

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài cùng chủ đề gần đây
Các bài viết mới khác