Tuổi xưa của Huỳnh Tâm Hoài

“ Chiều chiều ra đứng ngõ sau

Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.”

Đó là tâm sự của cô gái ngày xưa lấy chồng xa xứ. Nỗi niềm này ngày một buồn hơn nếu cuộc quy hồi chưa hẹn được. Mà nếu như có trở về quê cũ thì chia xa sau đó lại càng thêm đòi đoạn! Bắt người ta heo hút nhìn theo một áng mây xa, mấy ngọn nắng tà.

Ngày nay tâm sự nầy cũng là tâm sự của anh Huỳnh Tâm Hoài. Vườn rau, liếp rẫy và hình bóng ngoại…bên cạnh một tuổi thơ êm đềm.(QĐ)

 

 

TUỔI XƯA

 

Bướm trắng đậu nhánh cải vàng

Nhớ xưa rẩy ngoại so hàng liếp rau

Gánh đôi thùng nước tưới gàu

Mồ hôi ướt áo …môi trầu vẫn tươi

Tuổi thơ bên ngoại đùa vui

Đuổi con bướm nhỏ ngoại cười nắng mai

Nhánh sầu đâu mát gió lay

Ve kêu mùa hạ, nắng ngày chang chang

Gió bay giồng cát nóng rang

Vườn rau quéo lá, mướp dàn co râu

Ngoại ngồi nhã miếng bã trầu

Quẹt môi đỏ thắm nhuộm mầu nắng gay

Chai sần đen nhánh ngón tay

Sống đời đạm bạc chan đầy cháu con

Đôi vai sang đổi chai mòn

Một đời ngoại gánh vuông tròn chẳng thay

Giờ nhìn bông cải lắc lay

Nhớ màu tóc bạc ngoại phơi tháng ngày

Con qua một cuộc trần ai

Ngoại ơi! năm tháng …trắng đầy tóc con

Mà hồn năm cũ vẫn còn

Như con bướm nhắc… lượn vờn tuổi xưa

 

Huỳnh Tâm Hoài

Bài này đã được đăng trong Vườn thơ và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 2 phản hồi tại Tuổi xưa của Huỳnh Tâm Hoài

  1. Hoành Châu nói:

    Bài thơ lục bát  hay và thật  cảm động  khi nghĩ về người bà nhân ái đã tận tụy hy sinh vì đàn con cháu . Bốn câu thơ cuối hay tuyệt  .Cảm ơn anh Huỳnh Tâm Hoài .Chúc anh vui khỏe .Kính mến

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài cùng chủ đề gần đây
Các bài viết mới khác