VƯỜN XƯA CÒN MẸ


Uyển dừng lại trước cổng vườn quen thuộc , thở một hơi thật dài khoan khoái . Giờ này chắc má mình đang ngủ , cửa nhà khép hờ , chắc con bé Hằng chạy chơi đâu đó, vẫn cây mận bên hong nhà đang  xạc  xào trong gió, vẫn bụi dạ lý thân thương trước sân nhà đang phả dịu  hương bay …. Yên ắng , hiền hòa, yêu ái làm sao !!

**
Đúng thế, nàng rón rén đặt hai chiếc giỏ xách ở dưới chân giường sắt xanh lơ, má đang ngon giấc, mặt quay vào vách lá , tay hờ lên chiếc gối bông dài . Nàng muốn ôm má trong vòng tay ngay lập tức  nhưng sợ má tỉnh giấc . Tội nghiệp, ăn uống kham khổ đạm bạc rau canh mà đến giấc ngủ ngon lành, sao mình lại dám phá !  Nàng bèn ra nhà trước khóa cửa trong, nói là khóa nhưng chẳng có xích khóa nào đâu , chỉ là một miếng gỗ dài xỏ vào cái  lỗ bằng cây nơi khung bìa của thành cửa !  Nàng bước  lại  thắp hương  bàn thờ, xong nàng chọn sáu cây nhang cùng hộp diêm quẹt  rồi đi bằng  cửa sau ra vườn,  thắp nhang mộ ông bà ngoại dưới hàng bưởi dày lá quanh năm tươi mát. Phần mộ ông bà thật cao ráo, sạch  đẹp  cho dù  con nước cao nhất cũng chưa bao giờ lên đến vạch nền. Mộ ông ngoại mình là huy hoàng , sang cả nhất vì lúc ông mất, con cháu ông đang thời hưng thịnh  ! Còn bà  ngọai mất sau 1975, kinh tế gia đình có phần tuột dốc nhưng  mộ của bà vẫn khang trang, mỹ thuật không kém phần mộ  của  ông ! Mỗi tuần mình đều về đây với má, dịp Tết và hè mình có thể ở với má lâu hơn;  vả lại, ở bên người chị ruột tại Cần Thơ  cũng sướng như ở nhà má, nên má rất yên tâm . Cuộc đời mình khá suông sẻ , ở nơi nào mình  cũng được chiều chuộng , thương yêu , được đùm bọc , dưỡng dục hết lòng !
Tiếng cửa sau  kêu  kẽo kẹt.
– Uyển , con mới về đó hả con ?
Tôi vui mừng chạy nhanh lại má, dang cánh tay ra ôm má cho thỏa lòng mong nhớ , rồi nắm tay, kéo má  vô nhà.. Lôi hai cái giỏ xách ra, ôi đủ thứ  trên đời   nhưng nhớ nhẹ tay đấy. Mắt má cười, lòng con hạnh phúc dường bao ! Nàng nhẹ nâng chiếc hộp trà vàng , hộp nho khô và  một gói lạp xưởng nửa ký .
–  Của ai cho vậy con ?
– Của cô mụ Liêm đó má !
–  Ờ, chỗ con dạy hai đứa con gái của cô ấy  ngang Chợ Bà đó mà !
Đúng y cheng , dù má mình chưa  rõ  mặt ai hết , nhưng qua tên gọi  là má mình biết hết trơn !
– Đây là phần nhu yếu phẩm của con , còn đây là hai ký  thịt heo . Mỗi giáo viên chỉ được mua tiêu chuẩn một ký thôi  má à,  nhưng  hai cô bạn con ở Sóc Trăng , Kế Sách quá xa , nôn về nhà vì họ không thể đợi lãnh phần thịt 28 Tết, nên con xin họ đóng tiền mua thêm  hai phần thịt ấy.  Một ký con cho chị Hạ  ở Cần thơ , còn 2 ký dành cho má đây !
Mẹ cười, một nụ cười thật đẹp, hiền từ thánh thiện , nụ cười ấy đã làm bao người   và đặc biệt nhất là  ba mình đã  chết mê, chết mệt một thời…. !. Để cho má ngạc nhiên hơn , tôi kéo tới  cái giỏ thứ hai, hỏi má:

–          Còn đây là món quà cuối cùng , má biết của ai không ?

–         Làm sao mà má biết

–         Cặp bưởi Năm Roi đây !
Má  đáp nhanh ,,A, chắc của mẹ Phi Linh rồi !
~ Hay thiệt, đúng phóoc luôn , hihi. Má biết không , con giữ cái giỏ này như báu vật , không dám đụng mạnh  sợ bị  rụng lá,  cúng không còn đẹp nữa .
~Thôi con ơi ,con đừng mua thêm gì nữa cả  , tốn tiền lắm , nhà mình nghèo, mẹ thương con dạy khổ nhọc đêm ngày !
Tôi sung sướng tự hào ,  mẹ thấu hiểu mình  là nhất rồi, khỏi cần ai thương xót vu vơ !
~ Má ơi , mai con mua ba cặp vạn thọ , trước mình chưng Tết,  sau chúng lần lượt lên bàn thờ cúng rước  ông bà , cúng  mồng 3  rồi đám giỗ ba luôn ,  má hén. .

–         –  Ờ, bà ngoại con thích vạn thọ lắm,  vừa rẻ lại thơm tho , tên gọi cũng thật tốt nên ai cũng muốn rinh vạn thọ  về nhà ba ngày Tết  .
Đúng vậy , vạn thọ là loài hoa đến  để xoa dịu người nghèo , sẻ chia nỗi thống khổ bằng hương thơm chân chất , bằng sắc màu giản đơn  nhưng  hơi  chói lọi , cao sang để người nghèo còn có cơ may đổi đời !
– Má à , con sẽ mua cặp dưa to cúng bàn thờ Ba ,  ba mẹ thằng Tín có rẫy dưa  nhưng họ bảo con mang về không tiện , họ biếu con tiền về đây mua dưa . Lúc đầu con không dám nhận , nhưng đùng đẩy nhau hoài sợ  đồng nghiệp trong trường  thấy  kỳ quá , nên cuối cùng  con mới nhận `
– Vậy lúc cúng bàn thờ , con nhớ báo với Ba con  là cha mẹ thằng Tín cúng nhé
– Dạ . Chiều nay má nhắn chị Thảo bán gạo mang qua nhà mình  một chục ký gạo thơm ăn Tết , nghe má . Má đừng lo, con tính sẵn hết rồi . Con không còn túng kiết như thời sinh viên đâu . Sau này con sẽ xin thuyên chuyển  về Thị xã , trước mắt mình phải dạy thiệt  giỏi  mới được, má  à . Con tin ngày ấy , cuộc sống má con mình sẽ dễ chịu hơn tí  nữa !.

*****
Đó là những chuỗi ngày xuân còn mẹ , nhất là con gái chưa lập gia đình , bao thương yêu đều đổ dồn hết cho mẹ. Chữ “ MẸ “ ở đây , tôi phải viết thật to , thật rõ để tôi luôn thờ phượng , chiêm ngưỡng , tự hào cho đến ngày tàn hơi thở .
*
Hoành Châu ~ Châu Lãng Uyển

Bài này đã được đăng trong Chuyện xuân và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 17 phản hồi tại VƯỜN XƯA CÒN MẸ

  1. Huong cau nói:

    Đọc bài mà nhớ, quá nhớ những ngày bao cấp. Ai cũng nghèo xác xơ.

     

  2. Lyhuong nói:

    Đọc bài em lòng thấy rưng rưng đó Út Hoành Châu.Thương yêu.

    • Hoành Châu nói:

      Có sống vào  thời kỳ đó mới biết đời dày hay mỏng ,,,đôi dòng để nhớ về những vị ân nhân đã nhiệt tình giúp đỡ ,  ủng hộ, cổ vũ  cô giáo  thị xã lần đầu xa tổ ấm,, rời  người mẹ yêu thương, cùng cực khốn khổ ,,,lần đầu ,,lần đầu trong lịch sử  mới thấy !!Bình Minh ,,,quê hương ta tuyệt vời  ,,,vạn tình người , bao trái tim nhân ái  !! Cô Hoành Châu , dạy môn Tiếng Anh và hướng dẫn Đội Văn Nghệ toàn Trường Cấp 3 Bình Minh  mỗi sáng thứ ba hàng tuần,,,luôn nhớ về Vùng Bưởi Năm Roi với vạn vạn tấm lòng !!
      Hoành Châu (Gia đình C  )

  3. Hoành Châu nói:

    Hoành Châu xin cảm ơn anh Lương Minh cùng Chi Phi Rom  cho  ra mắt sớm Vườn xưa còn Mẹ ., sao những ngày cuối năm nào cũng thế,,nhớ má quá chừng !
    Hoành Châu (Gia đình C  )

  4. hoàng Hưng nói:

    Y như chị ba Lý Hương nói.

    • Hoành Châu nói:

      Cảm ơn người tình cảm dạt dào , ướt át ,,,mới  nhớ má bên FB, giờ qua đây tiếp nối trận hai ,,”,rưng rưng ” ,,đừng đổ lỗi cho tác giả bài này nhé  ! Hihi
      Hoành Châu ~ Châu Lãng Uyển (Gia đình C  )

  5. DIEP BICH NGỌC nói:

    Bài viết của chị làm em nhớ thời xưa khó khăn của giáo viên quá đi ….Mùa xuân về với mẹ.ăn tết thật vui ,ấm áp ….thương lắm mẹ hiền .Nay xuân về …..nhớ mẹ da diết ….chị ơi .

    • Hoành Châu nói:

      Em thương mến ,
      Nhất là những ngày cuối năm ,,,thấy thiếu  thiếu cái gì ,, nhìn  mọi người  chuẩn bị  đón xuân sang ,,, mình tủi lòng buồn nhớ mẹ hiền  vô song ,,,Ba chị mất 42 năm , khổ lắm nhưng nhờ có mẹ an ủi ,  mẹ chị mất 17 năm nhưng trước lúc mẹ mất ,,chị là người kề cận mẹ nên hình ảnh ấy cứ luôn trong trí chị , em ơi !
      Hoành Châu (Gia đình C  )

  6. Hoành Hà nói:

    Đọc bài em Chị không ngừng khóc được ,nhớ từng nét mặt ,cử chỉ ,giọng nói đôn hậu của Má ,dù sống trong khoảng đời khó khăn nhất thì đó cũng là những thời gian đẹp nhất khi ta còn Má sống cạnh chúng ta .Mong sớm gặp em ,luôn vui khỏe ,tươi đẹp nhe .Thương nhớ.Chị Hoành Hà.

    • Hoành Châu nói:

      Khóc đã một hồi , không ai dỗ hết thì cũng phải nín khóc thôi ,,,nhớ má thì cũng phải chịu chứ , biết làm sao ? Tết em vui một chút thôi ,,ba ngày xuân không đi chơi đâu hết , chỉ lo tiếp đón bà con ở quê lên chơi và cúng kiến bàn thờ !
      Chị giữ gìn sức khỏe đó nghe , Thương nhiều  lắm ,
      Em Hoành Châu ( Gia đình C  )

  7. VÕ THI LÀI nói:

    Chị Châu thân mến ! Em đọc bài chị vừa xong , thật cảm động  thấy nao trong dạ và cay cay nơi mắt .Thời ấy như chị là may nắm và hạnh phúc lắm rồi . Chị ơi ! có nhiều hoàn cảnh nảo lòng gắp bội . Gần tết chắc chị nhớ Mẹ lắm nên mới viết bài nầy , đó là kỹ niệm khó quên trong đời phải không chị ? Chúc chị vui khỏe ,may mắn ,bình an trong cuộc sống .

    • Hoành Châu nói:

      Em Lài thương mến ơi ,
      Cảm ơn em đã nói đúng tâm lý tình cảm chị lúc này,,,Dù tóc điểm pha sương , con vẫn là con thơ của mẹ ” Đây là phần mở đầu cho bài thơ ” Mẹ , Bếp Lửa Hồng “.( Mùa Vu Lan 2001  )

      Đọc phản hồi của em chị cũng bớt buồn rồi . Chúc em vui bên mái ấm gia đình nhé .Thương mến .                      Chị Hoành Châu ( Gia đình C  )
       

  8. Hồ An Nhiên nói:

    Chị Hoành Châu thương mến
    Má trong lòng mỗi người là hình ảnh đẹp nhất , cảm động nhất , và thương nhất. Chúc chị mùa xuân hạnh phúc

    • Hoành Châu nói:

      Hồ An Nhiên thương mến ,
      Thật hạnh phúc vô cùng khi có được những tâm hồn đồng điệu,,, Chúc em những ngày cuối năm an bình để chờ đón xuân  mới  sang !
      Chị Hoành Châu ( Gia đình C  )

  9. My Nguyen nói:

    Chị Hoành Châu ơi! Em đọc bài viết của chị mấy hôm rồi với thật nhiều cảm xúc. Nhớ năm 1974-1975, em ra trường dạy ở Trà Ôn, má em cũng tựa cửa ngóng trông mỗi chiều thứ bảy… Kỷ niệm thì nói đến bao giờ cho hết, chỉ còn lắng đọng nhất trong mỗi chúng ta là hình ảnh người mẹ tảo tần trong những năm gian khó… phải không chị?! Chúc chị đón Xuân thật an lành, hạnh phúc…

    • Hoành Châu nói:

      Em My Nguyên thương mến,
      Đời mỗi người chỉ một mẹ mà thôi,,em ơi ! Nhớ lại  sau ngày mẹ mất,   sao chân cẳng mình như bị rút gân nhiều ,,,, đi lều khều , lỏng khỏng chẳng bám vào đâu , tâm trí chị thật sáng suốt lại cảm giác lạc lõng vô cùng, My ạ  !!  Chị chúc em luôn hạnh phúc vui vầy  bên gia đình yêu thương để đón xuân tươi  em  nhé  !
      Hoành Châu~ Châu Lãng Uyển (Gia đình C  )

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài cùng chủ đề gần đây
Các bài viết mới khác