Nồi cơm gạo mẳn của Một lúa

Nếu tôi nhớ không lầm thì cụm từ ” người vợ tấm mẳn “, lần đầu vào thơ văn là nhờ ông Truy Phong, một nhà thơ nổi tiếng của đất Tam Bình, Vĩnh Long và ngộ là lần thứ hai, cái hạt tấm mẳn ấy đi vào thơ văn cũng nhờ một nhà thơ quê gốc Tam Bình! Tuy nhiên lần nầy, ông Một Lúa đã đưa nó ra khỏi tình nghĩa vợ chồng, vươn lên một tầm cao mới ngát hương chung, cái tình thơm thảo của người dân miệt ruộng. Ôi! Ông tác giả bây giờ sống ở xứ Cờ Hoa mà lòng vẫn đậm đà hương vị đất quê. (QĐ)

 

Nồi Cơm Gạo Mẳn 

Một lon hạt mẳn nở nửa nồi

Của ít thiệt lòng, chẳng đãi bôi

Mời anh đưa dĩa san chút dẽo

Chào chị vài thìa chửa dính môi

Cũng hương gạo mới làng quê cũ

Chất xơ chất đạm chất tinh khôi

Một miếng dằn lòng quên  cơn đói

Không có gì, chỉ  một nắm thôi

Một Lúa

Bài này đã được đăng trong Vườn thơ và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 5 phản hồi tại Nồi cơm gạo mẳn của Một lúa

  1. VÕ THI LÀI nói:

    Bài thơ rất tình cảm như lòng anh Một Lúa .

  2. My Nguyen nói:

    Nồi cơm gạo mẳn đượm tình thân

    Xa cách bao năm cũng hóa gần

    Một miếng cơm thơm lòng luyến nhớ

    Bao mùa lúa chín dạ bâng khuâng.

  3. Một Lúa nói:

    Huynh Quách Đào

    Lúa tui cảm ơn rất nhiều về thì giờ và tình cảm của huynh.  Nhưng xin  nhận một ít lời bình của huynh  vì sợ mình bị bội thực. hihi

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài cùng chủ đề gần đây
Các bài viết mới khác