Chuyện ở quán cà phê Cô Đơn

Năm Cua Đinh nghe tiếng giảm máy của một chiếc xe Honda khi nó đến khúc quẹo ‘cùi chỏ’ và tiếp tục giữ  ga nhỏ. Hắn đứng lên và nhìn ra con lộ xi-măng phía trước quán cà phê Cô Đơn và lập tức đưa cao hai tay quơ quơ vẫy vẫy, miệng la lớn:

– Tao ở đây nè, Sáu Bờ-rô!

Chiếc Honda chở 2 quẹo vào lối trải sỏi xà bần giữa bãi đậu xe của quán. Con nước lớn đêm rồi bò lên ngấm đất mặt sân nó  đen sì và  những trũng nước nhỏ lấp loáng. Sự xuất hiện đột ngột của người và xe làm vài con thòi lòi hốt hoảng nhảy dồn về một phía.  Sáu Bờ-rô loay hoay tìm chỗ sân khô cứng để dựng xe. Hai Chích bước vô  quán lúc đó chỉ có 3 người khách ngồi riêng 2 bàn, hắn cười  tươi rói:

– Chào buổi sáng mọi người! Năm mình có gì vui đầu ngày đầu giờ mà cao hứng đi uống cà phe sớm quá vậy?

– Sớm hơn mọi bữa chừng một tiếng chớ mấy. Nếu  giả  dụ có chuyện buồn thì hai thằng bây có ở lại không.

– Chuyện gì của bạn thì tụi mình cũng phải ngồi lại chia sẻ. Mà chuyện buồn gì  vậy Năm?

– Chuyện làng nước ở nơi xa lắc,  chứ không  phải chuyện của Năm  tao.

– Ủa, Năm mình quan tâm chuyện xã hội hồi nào vậy ta.

Sáu Bờ-rô vừa vô tới. Ngón tay hắn chỉ ra sân, mặt hướng về bàn cà phê nói  oang oang:

– Sáng nay Năm Cua-đinh mình quan tâm xã hội. Hèn gì con nước hăm bốn hồi khuya nhảy lên khỏi bờ để xem ấp Năm  có việc gì xảy ra.

–  Lóng rà Năm tao phụ giúp  bà xã nấu ruơu và lo cà đàn heo cúi, bị đám  bò chó quần  muốn tắt thở.  Mấy tháng nay không  đụng tới máy,  chớ đâu như tụi bây thảnh thơi  lên mạng suốt ngày như tụi bây. Tao không biết hay không  có ý kiến thời sự  thì tụi bây nói là vô tâm vô cảm. Có chút  ý cò, ý  kiến thì tụi bây ngạo là thòi lòi trơ mắt hóng hớt.

– Ê Năm mình, Sáu Bờ-rô tao chỉ nói chuyện lạ về  con nước kém mà nhảy khỏi bờ. Còn vụ thòi lòi lên sân là do trời ui ui ẩm ẩm khiến chúng nhảy lên chỗ đất ướt ăn muỗi mòng bù mắc, côn trùng  là việc bình thường ở vùng quê mình. Có ai ngạo Năm mình hóng hớt gì đâu.

– Năm và Sáu nhứt trí vụ thòi lòi lên sân chưa. Đề tài gì mà khiến Năm mình ưu phiền  bỏ nhiệm sở để ra đây sáng nay?

– Hồi khuya bà xã tao kêu tao thức thiệt sớm rồi thỏ thẻ.  Sáng nay cho tao nghỉ đến 10-11 giờ. Tao làm gì làm đến giờ đó về cho heo ăn trưa rồi xuống ngồi canh kháp rượu cho bả đi công chuyện.

Sáu Bờ-rô nhanh miệng cắt ngang:

– Chúc mừng Năm mình được ‘xả chế’, từ nay trở đi cứ tung tăng trên mạng như xưa!

– Tung tăng cái con khỉ, bả  nói gả xong đợt heo nầy rồi nghỉ luôn vụ  nuôi heo và nấu rượu, tao chỉ còn lo chăn mấy con bò giống. Nhắm bề giữ nổi thì  xuống Bến Tre mua cặp  dê.

Tao làm thinh  xuống lò  vô kháp và lên lửa xong rồi giao cho bả, lên nhà trên mở cái giàn ‘đét-tóp’ lên mạng  xem tin tức thời sự. Năm tao không biết mình bỏ đọc chữ lâu quá thành ngu hay chữ Việt  đã vô đợt cải biên, cải  tiến hay nói chung là có sửa đổi gì không?  Mà nhiều câu nói tao nghiệm hoài cũng không hiểu nổi.

– Anh em bọn mình nói với  Năm hoài, bỏ cái giàn còm-pu-tờ cổ lổ sỉ đó đi, mua cái iPad xài cho tiện. Bữa nào Sáu chở Năm lên Vĩnh Long lượm về một cái. Sáng nay Năm  thắc mắc vụ gì,  Hai Chích sẵn sàng  gở rối tơ lòng cho Năm.

– Bà xã tao nói lần chót  rồi, bả nói mua cho tao iPad thì ai làm việc nhà cho bả. Thôi bỏ qua vụ đó đi Sáu Bờ-rô ơi!  Sáng sớm tao coi tin cũ  thấy có ông Cục phòng hộ đê điều họp hành  ban bệ gì ở ngoài Hà Nội. Ổng tuyên bố với báo chí  ngon lành làm sao mà cả phòng họp cười ồ. Câu nói hơi khó hiểu chứ có gí vui mà cười trong lúc tai nạn nước lũ làm chết bao nhiêu người vô tội, làng xóm nhà cửa hoa màu bị nước cuốn trôi.

– Có phải Năm nghe ông đó nói câu “Vỡ đê có kế hoạch”, đúng không?

– Đúng rồi! Hai Chích nhớ dai à nghen. Vây câu nói đó là cái ‘nghĩa địa’ gì làm  thiên hạ cười rần.

– Ý nghĩa chớ không phải nghĩa địa nghen Năm mình. Mọi người không hẹn và chợt quên tình huống nghiêm trang đau buồn  mà cùng cười rần  thì hẳn là họ hiểu cùng một dạng méo mó nào đó. Hai Chích tao cũng khó nín  cười với cùng một lúc nảy ra hai ý tưởng một tròn một méo của riêng tao: Cái méo thứ nhất bắt nguồn xa lắm.  Khoảng những năm 1930 có nhiêu thanh niên bản xứ đi lính cho Pháp. Chuyện kể một  anh lính binh nhì ‘đơ dèm cùi bắp’ tạm gọi là anh Th quê quán ở Phú Thọ theo đơn vị đóng quân ở Hà Nội. Ngày nọ, anh Th được Bộ chỉ huy Đại đội kêu lên văn phòng nhận một bức tê-lê-ram mà tiếng ta gọi là điện tín.

– Ê! Khoan khoan Hai Chích. Điện tín là cái vật gì mà tao chưa từng nghe nói.

– Điện tín là một loại điện thư được  chuyển thành tín hiệu đơn giản  để truyền dẫn trên dây đồng pha thép kéo trên những đầu cây cột trụ kết nối các trạm có khoảng cách trong tầm tín hiệu. Trạm là những cơ sở bưu điện địa phương hay đóng bên cạnh  những ga hay trạm dừng tàu lửa v…v. Trạm  được xây trên  toàn quốc như mạng nhện. Nó có  trước những thời vô tuyến điện và in-tờ-nét sau nầy.  Thời vàng son cuối cùng của ngành  điện tín  nước mình là thời người vượt biển tới đảo là gởi ngay điện tín về nhà,  vừa nhanh mà không bao giờ thất lạc như một ít  thơ cò. Sau đó thì điện thoại bàn và điện thoại di động xoá sổ ngành điện tín. Anh Năm mình ô-kê vụ điện tín chưa, để Hai tui kể tiếp  vụ anh lính năm xưa.

– Rất ô-kê Hai mình!

– Xây dựng  bảo trì đường dây truyền dẫn tê-lê-gram rất tốn kém, cũng như  cần nhiều nhân viên làm công việc chuyển tiếp những điện thư công hay tư  giữa các trạm. Vì vậy mà giá cước Tê-lê-gram hay còn gọi là “Gõ dây thép” rất đắt. Cũng vì đắt đỏ mà người ta hạn chế số chữ trong bức điện tín trong mục đích tiết kiệm. Hôm đó anh lính tên Th nhận bức Tê-lê-gram từ quê Phú Thọ của anh gởi ra Hà Nội. Ngón tay của anh ta dò theo những dòng chữ Pháp in trên tờ pơ-luya cỡ nửa tờ giấy tập. Mắt anh dừng lại hai chữ in hoa VO DE viết thật to bằng bút  mực trong khung chừa trống gần  cuối  mẫu giấy in. Bàng hoàng một khắc, anh Th ôm đầu rưng rức “Tôi cho làng tôi bao năm sống yên bình, bây giờ bị vỡ đê không biết thiệt hại ra sao. Vợ con và cha mẹ tôi cũng không biết thế nào. Chứ sào su hào thì kể như mất sạch. Tiếng than của anh Th được nhơn lên 4 lần khi tới tay đồng đội, một số người  cùng quê chạy lên hỏi thăm anh Th tin tức làng quê của họ. Cuối cùng thì viên Đại đội trưởng ký phép đặc biệt 5 ngày cho anh Th và hai người khác. Quân luơng tạm ứng nửa tháng lương phát cho mỗi người và xuất quỹ  Quan hôn Tương tế cứu trợ thiên tai.

Đúng 5 hôm, 3 ông nầy bước vô cổng đơn vị. Người vác kẻ mang lồng bội, nào là gà vịt, ngỗng, nếp đầy quả, ruợu đầy bầu như tuồng đi ăn giỗ phú hộ mới về chứ không phải là người vừa đi cứu nạn nhân  lũ lụt. Mọi người xúm lại và cười nghiêng ngã khi biết tin vợ anh Th vừa hạ sanh một bé trai thứ nhì  kháu khỉnh đã được một tuần. Thì ra nội dung của điện tín hôm trước  là ‘Vợ đẻ’ chứ không phải ‘Vỡ đê’. Đêm đó trong buổi tiệc nhỏ, anh Th cảm ơn mọi người và anh hoàn lại số tiền quyên góp đã sứt mẻ một ít. Chỉ huy trưởng và mọi người đồng ý  chuyển số tiền dùng cứu trợ tặng lại  cho con trai sơ sanh của anh Th. Đêm đó mọi người vui vẻ và cười thoải mái khi hiểu ý nghĩa của VO DE.  Có lẽ tiếng lóng vỡ đê = vợ đẻ  bắt nguồn từ truyền thuyết nầy.

Sáu Bờ-rô chen vô:

– Năm ngoái tụi bây còn nhớ vụ án i-meo không dấu của bà con bên vợ thằng Tí. Ai đó báo cáo thằng em té xe bị ‘Bể mắt cá chân’ ở Vĩnh Long mà thân nhân bên Sydney hốt hoảng la trời khi dịch là ‘Bể mất cả chân’. Cũng như tao thấy lâu lâu trên facebook xuất hiện câu ‘Em đang ở trường’ không bỏ dấu. Chữ Việt không dấu khi bị bỏ dấu hên xui như câu chuyện dài nhằn của Hai Chích thì ăn nhập gì tới câu nói ‘bạch văn’ nổi tiếng của ông nào đó.

Năm Cua-Đinh coi bộ cũng  không hài lòng, nhưng y chưa phản ứng thì Hai Chích tiếp tục:

– ‘Vỡ đê có kế hoạch’, câu nói  được hiểu méo mó thành ‘Vợ đẻ có kế hoạch’ trong ý tưởng bình dân tếu lâm, hay hiểu theo ý nghĩa nào khác chọc cho mọi người trong phòng họp tạm  quên khung cảnh  nghiêm trang mà cùng cười ồ là có nguyên do kích thích. Ban Năm và Sáu có ý kiến về câu nói nầy.

– Sáu tao cảm thấy hơi kỳ kỳ. Phải sửa lại là: ‘Sau sự cố vỡ đê, chúng tôi có kế hoạch cứu trợ nạn nhân và sửa chữa các khoảng đê yếu’, thì hay biết mấy.

– Đúng 5/5 luôn Sáu Bờ-rô!   ‘Vỡ đê có kế hoạch’ trong công tác phòng chống nghiêm chỉnh của người trách nhiệm  thì không đáng cười, hay không đáng để nể nang khả năng tiên đoán.  Nếu ai nói sự việc vỡ đê mà người trách nhiệm không bất ngờ. Khiến cho người ta đặt ngược câu hỏi: Giỏi vậy,  tại sao không dùng khả năng ‘thấy được’ hay  ‘có thể đoán được’ mà tận lực gia cố điểm yếu trước khi xảy ra ‘sự cố’ chết người.

Nạn nhân hay thân nhân bị thương vong, mất trắng sạch  của trong mọi nổ lực cứu chữa, thì chắc cũng vui lòng chấp nhận.

               Một Lúa

 

Bài này đã được đăng trong Quán cà phê và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 10 phản hồi tại Chuyện ở quán cà phê Cô Đơn

  1. VÕ THI LÀI nói:

    Đọc bài viết có nhắc tới ấp 5 là em biết ngay là của anh Một Lúa , bài viết rất hay  giong diệu dí dỏm làm người xem dễ cảm xúc  và gợi trong chúng ta nhiều suy nghĩ .

  2. Nguyễn Văn Lần nói:

    Tui thì mới đọc 3 chữ Năm Cua Đinh thì biết ngay là bạn của Một Lúa chứ ai ? Lâu lắm rồi tui chưa xuất hiện trên trang nhà, nhưng đọc thì thường. Vì gặp ” độ” hoài ông Một Lúa ui !

    • Một Lúa nói:

      Hâm mộ anh Cả!

      Nghỉ hưu anh hưởng cả đời

      Sáng trà chiều rượu, tối thời ngắm trăng

      Riêng tui  còn tánh lăng nhăng

      Câu thơ dân giả, băn khoăn việc người!

       

  3. Phan Lương nói:

    Năm Cua Đinh , Sáu Bờ Rô , và Hai Chích là 3 người bạn nối khố của Tám Lớ ( tức Một Lúa )

    Mấy anh bạn này mà họp lại thì có nhiều chuyện phải kể lém. Cái chuyện bức điện tín Vo De mà hơi bị cười bể bụng rùi

    ” Vợ Đẻ”mà nói Vỡ đê…..hi hi

  4. Trầm Hương Ptt. nói:

    Lâu nay,, cô biết Một Lúa bận chăm sóc mảnh vườn , không có thì giờ viết…Hôm nay, rất vui khi đọc được bài của em nơi đây…Mùa đông sắp đến, Một Lúa rảnh nhe, sẽ gửi bài dài dài cho mọi người đọc ?

  5. Một Lúa nói:

    Kính chào cô Trầm Hương Ptt,

    Vâng, nông dân ấp Năm sẽ cố gắng

    Cảm ơn cô nhé!

  6. HOA ĐĂNG nói:

    Thời sự nóng hổi. chứng tỏ Một Lúa thường xuyên theo dõi thời sự trong nước, bình luận thật hài hước, có dẫn chứng cụ thể. Nhớ lại  vụ cái Ao Tiên cũng nhờ Một Lúa mà được nổi tiếng, nhiều bạn thắc mắc, hôm rồi Vân Hà còn lặn lội từ phương xa về Hậu Lộc để chiêm ngưỡng ao tiên qua tin đồn của Lúa Đệ….Đúng là Một Lúa cái gì cũng  ……hài hước, bái phục.

    • Một Lúa nói:

      Chị Hoa Đăng ui!

      Tức cảnh sinh tình vậy thôi. Viết xong mắt bị  quán gà mà máy không đổi font chữ lớn được, gặp chuyện khác phải làm nên gởi luôn không thể  rà soát. Bi giờ  xem lại thấy bài vở  trật đíc-tê tùm lum. Xin bà con tha tình, chỉ giữ ý dùm cho, đa tạ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài cùng chủ đề gần đây
Các bài viết mới khác