TÌNH TRƯỜNG!

Chị Kim Hoa là thư ký mới của trường. Chị gốc người Hoa, lớn hơn tôi vài tuổi, còn tôi lúc ấy là giáo viên mới ra trường được vài năm. Tuổi trẻ với nhau nên dễ thông cảm, tôi thường ghé phòng giáo vụ ngồi chơi, thỉnh thoảng phụ làm một số việc trong khả năng khi được nhờ. Trưởng phòng giáo vụ là anh Hữu Tài, đã đứng tuổi, góa vợ, trước đây từng là nhân viên tòa đại sứ VN ở nước ngoài nên lịch thiệp, mạnh dạn, còn chị Hoa vui tính nên đám giáo viên trẻ chúng tôi cáp đôi hai anh chị, mà hai người cũng có vẻ thích, không phản ứng lại quyết liệt. Qua tiếp xúc tôi được biết trước 1975 chị Hoa học trường Luật, trung học là trường Fraternité, trường của học sinh gốc Hoa gia đình khá giả ở thành phố. Do học muộn (cháu đầu tiên được bà nội thương nên giữ ở nhà không cho đi học) nên chị đi học chung với em gái kế, nhỏ hơn 3 tuổi tên Điển, rất xinh và dễ thương, hiện là kế toán cho một hợp tác xã cơ khí ở Q 10, tp HCM. Chị cũng cho biết thêm, “điển nó bạo dạn và sáng ý lắm. Hồi nhỏ nó ngồi xe nhưng để ý nhìn chú tài xế lái, rồi nó lén lấy chiếc Peugeot lái đi. Ba chị sợ quá phải cho nó đi học lái xe và thi lấy bằng.”

Chị mời tôi đến nhà chơi và hứa giới thiệu em gái cho tôi vì nhận thấy trong đám giáo viên trẻ của trường chỉ có tôi là hợp và xứng đáng với em gái của chị. Buổi tối hẹn tôi mặc quần áo lịch sự, mua chút quà bánh mang đến nhà chị. Cả nhà vui vẻ đón tôi. Nhà chị là căn phố khá dài, rộng nhưng trong nhà quá đông người, họ hàng, cô cậu… phải mười mấy người trong khi gia đình chị thật sự chỉ có 7 người: bà nội, ba, mẹ, 4 chị em của chị, với cậu em trai áp út học trường tôi dạy vừa tốt nghiệp phổ thông đang tìm việc làm, và cô em út đang học lớp 10 cũng tại trường tôi. Ba của chị trước là thầu khoán, làm ăn lớn nên tính tình hào phóng, gia đình sống trong sung túc, phong lưu, nhà lúc nào cũng rộng mở đón bà con, họ hàng, còn hai cô con gái lớn trước 1975 đi học bằng xe hơi! Theo chỗ tôi biết gia đình đã quen sống phong lưu, sau 1975 với hoàn cảnh kinh tế khó khăn  họ đang bế tắc, ông cụ giờ đã già, không thể và cũng không có điều kiện để tiếp tục làm nghề thầu khoán, còn thu nhập thư ký của chị Tươi và kế toán của Điển chỉ giúp trang trải được một phần.

Tôi thường đến nhà của Điển và chị Hoa chơi vào buổi tối vì dạo ấy giáo viên rất gắn bó với trường, gần như là ở đó suốt ngày. Phải công nhận Điển rất đẹp, đẹp đến mức có thể làm diễn viên. Tôi và Điển nói chuyện thật vui, thật hợp. Chỉ riêng việc tên gọi của nhau chúng tôi đã nói cả một buổi tối, và thường là bắt ghế ngồi ở lề đường rộng trước nhà, một phần do nhà quá đông người và dạo ấy hay bị mất điện.

Chúng tôi nhiều lần đi chơi chung: đi ăn những nơi tôi và Điển nghĩ là ngon, đi xem xi nê, xem video, đến các tụ điểm xem ca nhạc … bằng xe đạp của tôi. Điển rất tự nhiên và thoải mái: ngồi sau xe ôm tôi thật chặt khi tôi yêu cầu, để tôi nắm tay khi băng qua đường, để tôi vòng tay ôm khi cả hai phải xếp hàng và chen vào quầy mua vé xem phim, có lần tôi nhân cơ hội hôn lên tóc, Điển đã không xô đẩy phản ứng mà

còn tựa hẳn vào người tôi. Ba của Điển thường ngồi trên ghế sa lon phòng khách hút thuốc, bình trà để trên bàn trước mặt và nhìn ra đường với đôi mắt đăm chiêu. Những lần chúng tôi đi chơi về khuya ông luôn là người mở cửa cho Điển vào. Trong những lần đến nhà Điển chơi thỉnh thoảng tôi gặp một người đàn ông lớn hơn tôi khoảng chục tuổi, cũng dân tộc Hoa. Chị Hoa cho tôi biết gia đình đã nhận anh ấy làm con nuôi, gọi là anh Hai và anh là chủ nhiệm hợp tác xã cơ khí Điển đang làm kế toán. Khi đến chơi nhà Điển anh Hai thường chỉ đi một mình, mang theo quà cáp thật hậu trong rất nhiều những dịp lễ, tết của người Hoa. Khi nhận quà của anh Hai tôi thấy thái độ của ba Điển và chị Hoa rất gượng gạo, chỉ có mẹ và các cháu nhỏ trong nhà là thật sự vui. Cũng có lần anh đến cùng vợ, một phụ nữ Hoa xanh xao, thiếu sinh khí, và Điển nói riêng cho tôi biết hai người chưa có con. Có điều lạ là chỉ có mình Điển ngồi tiếp chuyện anh Hai, những lần tôi đến chơi sau anh. Tôi cũng rất ngạc nhiên vì vốn biết người Hoa ít khi chịu cho con gái lấy chồng người Việt, thậm chí còn cấm đoán nhưng tại sao họ lại khuyến khích tôi quen Điển và thậm chí còn tạo điều kiện để mối quan hệ chúng tôi tiến sâu hơn? Nhưng hoài nghi nầy nhanh chóng bị tôi bỏ qua vì Điển quá dễ thương, bên cạnh Điển tôi thấy rất vui.

Hè năm ấy trường tổ chức du lịch Vũng Tàu. Chị Hoa đi cùng đại gia đình, kể cả anh Hai, và dĩ nhiên là không thiếu Điển. Làm sao tôi có thể vắng mặt dịp ấy? Trường thuê phòng của một khách sạn ở bãi Sau, và chiều hôm ấy nước ròng ra xa nên bãi Sau thật rộng và phía cuối bãi, cạnh bãi Dâu, có nhiều gộp đá, tiện cho những người muốn tìm chút riêng tư. Tôi và Điển bước song đôi trên bãi cát. Chúng tôi đi thật

xa đám đông với những ánh mắt tò mò nhìn theo, đi qua khỏi xác chiếc tàu của Nhật bị phi cơ Đồng Minh đánh bom, đến tận con đường dẫn vào ngôi chùa trên hòn đảo nhỏ cách bờ vài trăm mét. Tôi giúp Điển trèo lên một tảng đá to, phẳng rồi hai chúng tôi ngồi bên nhau cùng ngắm cảnh biển với mặt trời màu đỏ thật to đang dần xuống nơi chân trời, chỉ cho nhau xem chiếc phi cơ khách bay trên cao vạch một lằn trắng phía sau, chiếc tàu viễn dương màu trắng ngoài khơi xa, những chiếc tàu cá đang neo

nhấp nhô theo sóng nước, những cánh hải âu chao lượng, nhìn cảnh đẹp như tranh của ngôi chùa chơ vơ trên hòn đảo nhỏ, và chếch về sau là tượng Chúa Ki-tô giang tay che chở. Tiếng sóng biển rì rào, mùi hương từ người Điển thoang thoảng. Hai chúng tôi đã ngồi như thế thật lâu, và chỉ trở về khách sạn khi trời xẩm tối. Lúc hai chúng tôi vào đến phòng ăn một số thành viên trường đã ăn tối xong, đang bước ra cửa trở về phòng riêng. Tiếng chúng tôi chào hỏi những người nầy khiến những người đang ngồi trong phòng ăn phải quay sang nhìn rồi xôn xao bàn tán. Chúng tôi thật đẹp đôi, một cặp trời sinh nam thanh, nữ tú.

Một thời gian sau chuyến du lịch ấy nhiều lần tôi tìm đến nhà nhưng không gặp Điển. Tôi hỏi chị Hoa, chị có vẻ bối rối và buồn nhưng những câu chị trả lời vu vơ, tránh né. Sau mấy tháng lằng nhằng như vậy tôi bực tức tìm đến hợp tác xã cơ khí nơi Điển làm việc nhưng chỉ gặp anh Hai. Cũng không biết thêm gì. Rồi mấy tháng sau có việc đến quận 10, sẵn còn thời gian tôi đến quán cà phê gần hợp tác xã nơi Điển làm việc uống nước chờ đến giờ về. Và tôi thấy anh Hai chở Điển trên chiếc honda dame. Bụng Điền lúc nầy đã khá to. Mấy năm sau tôi gặp lại Điển trên đường Cao Thắng chạy chiếc Honda DD70 màu đỏ mới tinh mà lúc đó Sài Gòn mới có vài chiếc. Ngồi phía trước là một bé trai kháu khỉnh.

Có lần chúng tôi nói chuyện về tên nhau. Tôi kể cho Điển nghe về sự tích tên của tôi. Nghe xong Điển cười rũ rồi hỏi: “Thế tên của em anh nghĩ là do đâu?” Tôi nói, “Với họ Bành của em, khi đi ngoài đường em có thể nhận mọi người làm bà con! Còn tên của em có thể nhân viên hộ tịch ghi dấu sai vì thế nguyên thủy có thể là Điên, Điền, Điển hay Điện. Anh thích em tên Điền vì như thế anh có thể cày, cấy trên đó.” Điển cười, dứ nắm đấm vào mặt tôi nói, “Anh đừng có hòng. Mặt em hình trái xoan, khuôn

mặt chuẩn đẹp, đâu phải hình vuông mà là Điền. Còn em rất ghét mưa, mà cũng không ưa cái gì to lớn, hùng tráng nên không thể nào là Điện. Có lẽ khi yêu em mới là Điên.” Điển ơi, cha mẹ đặt tên em rất đúng.

Trong tình trường, đau khổ đâu chỉ riêng cho nữ?

Nguyễn Hoàng Long

0 h long 1

Bài này đã được đăng trong Chuyện cũ và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 33 phản hồi tại TÌNH TRƯỜNG!

  1. Neang Phi Rom nói:

    Hoan nghênh một “tình trường” đẹp, chuyện tình của một thời trai trẻ, đã đến… chưa kịp chụp bắt, rồi âm thầm lặng lẽ ra đi không một lời từ biệt…bài viết thật hay đó Hoàng Long ui! còn chuyện tình nào nữa kể tiếp đi là niềm vui tuổi già …

  2. Nguyễn Thị Hạnh nói:

    Tình yêu đẹp đến bên tay mà hỏng giữ được, để vuột mất, thiệt uổng, Hoàng Long.

  3. Hoành Châu nói:

    Tình chỉ đẹp ,,,,
    Hoành Châu (Gia đình C  )

  4. Lyhuong nói:

    …Tình trường ,tình đẹp mà Hoàng Long ơi,kể hết chuyện ngày xưa đi nhe.Thân mến.

  5. My Nguyen nói:

    Một mối tình thật đẹp và buồn. Không biết sau chuyện này, anh Hoàng Long có rút kinh nghiệm “Tình trường” chăng? Thôi thì còn chuyện tình nào hay nữa kể tiếp đi anh!

    • Hiện nay rất nhiều người than: “Sợi dây kinh nghiệm sao mà nó dài quá! Có những người rút sợi dây ấy hoài mà hỏng bao giờ hết.” Tôi không là ngoại lệ nên chắc chắn sợi dây kinh nghiệm sẽ không ngắn.

  6. Phan Lương nói:

    Đọc xong thấy anh thật là    may mắn !

    Bởi vì cô Điển và ông anh nuôi đã có tình cảm trước đó nhưng ko được gia đình chấp nhận nên họ muốn tác hợp cho anh ( hỏng chừng muốn anh đổ vỏ ốc dùm)

  7. Tình trường của anh Nguyễn Hoàng Long thật đẹp, phù hợp với câu “tình chỉ đẹp khi còn dang dỡ!”
    Hình như anh vẫn còn nhiều chuyện tình đẹp thì phải? Chờ nghe anh kể tiếp nhé?

    • Hôm gặp ở VL, MyNhung Nguyen thấy tôi ốm nhom nên hôm nay khen… mát: YÊU NHIỀU QUÁ NÊN ỐM? Tôi có thể viết vài ba truyện tình lâm li, bi đát nữa nhưng không biết đối tác có cho phép.
      Nhìn hình minh họa tôi thấy đau lòng thật. Hai vợ chồng thật hạnh phúc với đứa con kháu khỉnh. Chỉ có điều người đàn ông không phải là tôi. Một hình hậu truyện đứt ruột.

      • Còn tình thì cứ viết nhé, anh có thấy nhiều độc giả vừa ngưỡng mộ, vừa háo hức chờ xem chuyện tình của người đàn ông đa tài, đa cảm và nhiều lãng mạn diễn ra tiếp như thế nào mà (đồng thời nó cũng phù hợp với  TÌNH TRƯỜNG nữa)?
        Chờ xem tiếp đó nhé, tác giả ơi!

  8. Anh Long này, một chuyện tình dang dỡ mà đăng kèm tấm ảnh một gia đình vui vẻ, hạnh phúc, hình như ko được phù hợp phải ko?

    • Neang Phi Rom nói:

      Hình minh họa mừ…nhìn hạnh phúc của người ta đó Mỹ Nhung ui, lòng dạ nát tan, xé nát con tim…huhu…khóc không thành lời…

      • Chị Neang Phi Rom ơi,

        Có nghe anh Long đang đau lòng & đứt ruột ko? Chính chị còn cảm nhận anh ấy bị ‘lòng dạ nát tan, xé nát con tim…huhu…khóc không thành lời… ‘ thế mà…. cảnh ấy lại xuất hiện, ai chọn hình này minh họa ‘ác’ thiệt, chị nhỉ?

  9. VÕ THI LÀI nói:

    Anh Hoàng thân mến ! những gì em muốn nói quí anh chị nói hết rồi . “Tinh Trường'” của anh Hoàng Long đoc rất hấp dẫn,chuyện tình đẹp nhưng kết cuộc lại buồn  nhưng lại là may như Phan Lương nói . .Các bạn đang chờ xem chuyện tình kế tiếp của anh Hoàng Long ,chúc anh luôn vui khỏe .

  10. Anh Long à, tình trường tức là tình rất dài nên đây mới chỉ là khúc đầu thôi mà đã quá hấp dẫn ! Rất chờ xem sợi dây còn được rút , chả biết sẽ tới đâu ? ” Tiểu thơ đứt tay ” !

    • Đức Tính có thấy hình tim hiện nay của tôi? Nếu Đức Tính đã xem thương tích này chỉ là “Tiểu thơ đứt tay” thì mình xin bái phục làm sư tỷ.

      • Hoàng Long ơi, ” Tiểu thư đứt tay” là T tự nhận cho mình thôi. Chứ nào dám bàn luận gì tới tình trường của …Soái ca Rồng Vàng đâu .

        • Xin lỗi Tiểu Thư vì đã hiểu lầm. Soái Ca gì bạn ơi. Thật ra mình cảm thấy mình giống như … quả bóng chuyền của một đội tuyển nữ. Một nữ nhân nhặt mình lên, nâng niu, xoa xoa rồi đưa mình vào cuộc chơi. Rồi mình được chuyền sang một nữ nhân khác, được nữ nhân nầy khéo léo, êm ái nâng mình lên cao bằng 10 đầu ngón tay. Tuyệt vời. “Bốp!” Mình choáng váng vì cú đập, khi bình tĩnh trở lại mình thấy đang nằm trong một góc. Quả bóng được người khác được nhặt lên. Trò chơi tiếp tục. Mình nằm đó thể  xác, tinh thần ê ẩm.

          Cho mình hỏi câu này riêng tư tí. “Tiểu Thư đứt tay” hết mấy lần?

  11. Vô Thường nói:

    Tình không “THỰC ” là tình trong nước mắt .

    (ghi chú: có “Thực” mới Vực được đạo. Dạo sau năm 1975 nhà nào cũng nghèo, KHÔNG GẠO ĂN nên nàng vì gia đình phải SANG NGANG thôi )

  12. hoàng Hưng nói:

    Hôm nay cô 9 cho phép nghỉ. Có thì giờ đọc bài của  của Nguyễn hoàng Long. Khoái câu chót: “Trong tình trường, đau khổ đâu chỉ riêng cho nữ.” Chúc mừng cho người “không phải nữ” được đau khổ, sau đau khổ sẽ “trưởng thành” nhanh lắm.

  13. HOA ĐĂNG nói:

    Cho hỏi hơi vô duyên một chút nghen Hoàng Long. Chuyện thật không hư cấu hả? Chuyện tình hiếm thấy, chuyện tình đẹp nhưng thất vọng vì không có hậu…….!Buồn.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài cùng chủ đề gần đây
Các bài viết mới khác